Thứ Hai, 24 tháng 6, 2013

Con ma cuối ngõ hẻm

Bà Nam vốn là người mê xem cải lương… Mỗi khi có doàn cải lương nào về hát là bà không khi nào bỏ lỡ cơ hội để được đi xem dù có khuya cỡ nào, có dài cách mấy bà củng không ngại đi xa. Dù bà biết và cũng đã nghe qua biết bao nhiêu lời đồn là làng này có ma hay là có người bảo là đã từng chứng kiến thấy ma, nhưng bà vấn không sợ. Vì bà nghĩ không gì hấp dấn bằng 1 tuồng cải lương haỵ..

Tối hôm ấy bà lo đi buôn bán hàng về cho sớm… Tắm rửa rồi sửa soạn quần áo lên đườngg đi xem cải lương. Rạp hát cách xa nhà bà cũng khoảng 15 phút đi bộ. Lúc ấy trời đã xế chiều, nhưng ánh sáng lờ mờ cũng đủ soi sáng cho bà đi.. 2 bên đườngg vẩn còn đông đúc người qua đường và lũ con nít chạy đùa giỡn trước sân nhà chúng. Bà Nam rất quen thuộc con đường nàỵ.. Từng con lộ lớn cho đến các ngõ hẻm nhỏ Bà biết gần đó có một con hẻm nhỏ đi tắ đến rạp hát thật nhạnh. Nhưng bà nghĩ trời vẩn còn sáng bà muốn thả bộ đi trên lộ lớn để xem người qua kẻ lại cho vuị Còn cái hẻm ấy thì khi xem hát xong bà sẽ đi hướng ấy cho mau và tiện hơn. Thế là bà đã tính toán trước và cứ thế mà đi..

- o O o -

Giàn hát cải lương song cũng đã gần 12 giờ khuya rồị… Mải mê xem cải lương mà thì giờ trôi qua mau mà chẳng haỵ.. Khi giàn tuồng rồi thì bà đã hoản hồn, ba giò bốn cẳng lật dật mà đi… Theo dự đinh bà sẽ đi ngang cái hẻm nhỏ để có thể rút ngắn thì giờ về nhà. Trời đã khuyạ các bóng người trong rạp càng lúc càng thưa đi Bà cố đi cho mau và một lúc một vắng tanh và tối đen, 2 bên đường toàn là cây cổ thụ và từ xa lắm mới có được 1 ánh đèn lu lu không đủ để soi sáng con đường. Bà vừa đi vừa có cảm thấy như lành lạnh. KHông hiểu cảm giác ấy là do đêm khuya hay là gì bà nghĩ tới những lời đồn trong làng rằng làng này có mạ.. Bà cứ mải mê đi, và cố xua đi cái ý nghĩ rùng rợn ấỵ Mải đi một lúc bà đã đến cái hẻm nhỏ ấỵ Cái hẻm tối ôm không có một ánh sáng chỉ vỏn vẻn có 2 cột đèn bắt từ đầu hẻm và cuối hẻm mà thôi, cái hẻm thật dài cho nên chỉ nhờ 2 cây cột đèn ấy cũng không đủ soi sáng cái hẻm nhỏ nàỵ Bà nhìn cái hẻm một hồi lâu thở một hơi thật dài, lưỡng lự có nên đi hay không… Một hồi sau bà mạnh dạn bước vào cái hẻm, rồi bóp 2 ngón cái vào trong lòng bàn tay cho thật chặt rồi lẩm bẩm niệm một câu thần chú gì… Cứ mải thế bà đã đi gần đến cuối hẻm. Trong bóng tối bà bỗng nghe có tiếng ai khóc… và bà cứ lắng tai nghe cho thật kỹ thì dó chính là tiếng khóc của 1 người con gáị.. Bà vẩn cứ đi cho đến gần cột đèn. Mau ra nhờ ánh sáng mờ mờ của cái cột đèn thì bà củng đỡ sợ Khi đi đến cột đèn thì bà vẩn nghe có tiếng khóc của cô gáị Ban dầu thì tiếng khóc rất nhỏ nhưng càng lúc tới gần cột đèn thì tiếng khóc càng lúc càng to hơn và càng thảm thiết hơn. Bà vừa sợ và củng tò mò muốn biết xem người con gái đó đang khóc ở dâu, và nhất là bà muốn biết đó có phải là người hay là mạ Khi bà đi đến cái cột đèn thì quả thật bà nhìn thấy có cái bóng của một cô gái bận 1 chiếc áo trắng xóa và sõa mái tóc dài đen mun… Cô gái đang ôm mặt khóc nức nở và rất thảm thiết… Trong cô gái đang đứng trong bóng tối, bận chiếc áo trắng và sõa cả tóc phủ xuống và ôm mặt khóc bà cảm thấy rợn rợn cả ngườị.. Tóc gáy bà nổi cả lên bà muốn bỏ chạy đi cho mau nhưng đôi chân bà đã không còn nghe lời bà nữa Tuy nhiên bà vẩn cứ trấn an rằng cô con gái kia chính là người thật chứ không phải là ma quỷ gì cả Bà cứ đứng và nhìn cô gái ôm mặt khóc nức nở Trong lòng bà thay vì sợ cô ta là ma nhưng giờ bà cảm thấy thương hại và lo ngại cho cô khóc lóc trong đêm khuyạ.. Bà thở thật dài rồi tự nóị “Tội nghiệp…. KHông biết gì cái gì mà cô ta khóc lóc thảm thương như vầy trong đêm khuyạ.. Chắc là gặp nhầm cái thằng sở khanh nào bỏ rồi chớ gì… Con gái mà nhẹ dạ quá thì dễ bị dụ Nếu mà mình bỏ đi không khuyên cô ta lỡ cô ta làm chuyện dại dột thì cũng tội cho cô tạ” nghĩ tới đấy thì bà liền lên tiếng hỏị

-Cô à…. Chuyện gì mà cô khóc lóc thảm thương vậy? Có chuyện gì thì cũng về nhà mà tín, chứ khi không khuya lắc khuya lơ dứng ngoài đường mà khóc? Thôi cô về nhà đi.. đã khuya lắm rồị.. Cô mà đứng đây thì gặp quân cướp bóc thì nguy lắm đó. Thôi nghe lời tôi khuyên đi

Cô gái vẫn cứ ôm mặt mà khóc. Bà sót ruột, phần muốn đi về cho sớm, phần thì nghĩ cho cô gáị. Vẫn không nghe cô trả lời, bà hỏi tiếp, lần này bà đi lại gần có gái hơn.

- Này cô à… Nghe lời tôi đi.. Tôi nghe nói ở đây có ma đó… Cô hãy mau mau đi về đi.. Nhà cô ở đâu?

Cô gái vẩn không trả lờị Bà vẩn tiếp tục đi lại gần cộ.. Một cơn gió nhẹ thổi nhạnh qua làm bà rợn cả sương sống. Bà vẩn tiếp tục hỏị

-Thôi thì cô đi với tôi nè cho bớt sơ và cũng an toàn hơn… Dầu dì cũng 2 ngườị

Bà Nam vừa nói xong thì bà nấm vọi bàn tay cô gái đang ôm mặt khóc. Bàn tay cô rời khỏi khuôn mặt thì bà chết đứng, Bà buông tay cô gái ra và lùi luôn lại 3 bước, miệng há hốc như bà muốn kêu lên một tiếng thất kinh nhưng cái miệng cứng đơ và cuống họnh như đã bị nghẹt. Bà muốn bỏ chạy nhưng chân bà như tê đi và không còn cảm giác gì khi bà chợt nhận ra khuôn mặt cô gái ấy trắng tinh, trắng một cách ma quái và không có mắt, mũi và miệng… Hoàn toàn trống trơn và bằng thẳng……………..

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét